Đi thẳng đến một linh đường.
Đường Vận ngăn cô ta lại: “Thi thể ông nội ở bên trong, giao Thất Khiếu Linh Lung cho tôi!”
Đường Lạc Âm ném thẳng trái tim Thất Khiếu Linh Lung ra ngoài, lao vào trong linh đường nơi đặt quan tài: “Ông nội, Lạc Âm bất hiếu, cháu về muộn rồi!”
Bịch!
Cô quỳ mạnh xuống đất, liên tục lạy chín lạy.
“Ha ha ha, cháu gái ngoan của ông, trở về đúng lúc lắm!”, trong quan tài vang lên một giọng nói.
“Ông không phải ông nội!”
Đường Lạc Âm ngẩng đầu, kinh hãi nhìn vào quan tài.
Giây tiếp theo.
Một lão giả từ trong quan tài chậm rãi ngồi dậy, trên mặt mang theo nụ cười nhàn nhạt: “Cái gì? Nhị gia gia thì không phải là ông nội nữa à?”
Đường Lạc Âm kinh ngạc: “Đường Vu Cửu, đồ phản bội như ông lại dám quay trở về nhà họ Đường!”
“Ha ha ha... ông nội Vu Cửu sao lại không thể trở về?”, Đường Vận mỉm cười đi vào linh đường.
Đường Lạc Âm lập tức phản ứng lại: “Là cô để ông ta trở về sao? Nếu ông nội còn sống, nhất định sẽ không bao giờ đồng ý!”
Đường Vu Cửu nhếch miệng cười: “Vậy nên, chúng ta để cho ông ta chết đó!”
“Cái gì?”
Thân thể mảnh khảnh của Đường Lạc Âm khẽ rung, khuôn mặt xinh đẹp không nhịn được mà run lên.
Đôi mắt càng lúc càng đỏ ngầu.
“Là các người đã giết chết ông nội?”
Đường Vận vẻ mặt ghen ghét nói: “Lõa già đó không đồng ý cho tao tiếp quản nhà họ Đường, vả lại còn đưa tất cả tài nguyên cho mày!”
“Đến trái tim Thất Khiếu Linh Lung cũng đưa cho mày nốt, mày cho rằng Đường Vận tao kém mày ở chỗ nào?”
“Cho nên ông nội Vu Cửu mới dùng một chút thủ đoạn, trực tiếp khiến lão già đó thần hồn tiêu tán!”
“Lúc chết lão ta vẫn gọi tên mày đấy!”
Nghe vậy, con mắt Đường Lạc Âm gần như muốn nổ tung.
Cô hét lên: “Ông nội! Tôi liều mạng với các người!”
Toàn bộ sức mạnh bùng phát.
Lao về phía Đường Vận.
Đường Vận giơ tay lên, một cỗ sức mạng chấn Đường Lạc Âm bay ra xa, phun ra một ngụm máu tươi.
Vừa định bò dậy, cô ta đã dùng một chân giẫm lên vết thương trên ngực Đường Lạc Âm.
Một loại đau đớn đến xé tim ập tới.
“Loại phế vật như mày, lại dám ra tay với tao sao?”
“Mày thật sự cho rằng lão già kia còn có thể bảo vệ mày chắc? Cái đồ không cha không mẹ!”
“Nếu không phải lão già đó bảo vệ mày, tao con mẹ nó đã sớm giết chết mày từ khi còn nhỏ rồi”, sắc mặt Đường Vận trở nên cực kỳ hung dữ, lòng bàn chân điên cuồng dùng sức giẫm xuống, trút bỏ oán hận trong lòng.
“A...”
Đường Lạc Âm đau đớn kêu lên.
Cơ bắp căng cứng, toàn thân co giật.
Một khắc sau, ngay cả sức lực để kêu lên cũng không còn nữa, cô nằm trên đất dường như đang hấp hối.
“Ông nội... cháu xin lỗi...”
“Nhàm chán... mày đi chết đi!”, Đường Vận lắc đầu, chuẩn bị dùng một cước đá nát đầu Đường Lạc Âm.
Đột nhiên.
Đường Lạc Âm chậm rãi ngẩng đầu lên, trong mắt hiện lên một cỗ sát ý lạnh thấu xương: “Linh hồn bản tôn có chút vấn đề trong lúc tu luyện, khó khăn lắm mới tìm được thân thể thích hợp để tái sinh!”
“Muốn hủy nó à? Đi chết đi!”