Khuôn mặt xinh đẹp của Ái Nhiễm đỏ bừng lên, trầm giọng nói: "Lâm thần y, đừng ở đây nói nhảm! Y thuật của các thần y núi Tề Phượng nổi danh ở vực Diệt Vong này, còn anh chỉ là người ngoài tới, không nên ở đây chỉ trỏ bình phẩm, cẩn thận đắc tội với họ!"
“Tôi nói đều là sự thật”, Lâm Chính nói.
Đôi mắt của Ái Nhiễm đột nhiên chăm chú, không nói tiếp nữa.
Ông Hai nhà họ Tề ở gần đó nhìn chằm chằm Lâm Chính, nghiêm giọng hỏi: "Chàng trai trẻ, cậu vừa mới nói cái gì? Thần hoa Côn Bằng này, không trị được bệnh của cháu gái tôi sao?"
"Phải".
Lâm Chính gật đầu và nói thẳng: "Có thể mọi người đã hiểu lầm về thần hoa Côn Bằng này. Loài hoa này không có tác dụng thanh lọc cơ thể và giải độc, nhưng có dược tính mạnh mẽ. Tôi đã quan sát tình trạng của cô Tề Thuỷ Tâm. Chất độc mà cô ấy trúng phải gần giống như độc hoả, nhưng nó mạnh hơn phải tới hơn trăm lần. Khí mạch và gân của cô ấy đã bị đốt cháy bởi độc hoả! Nếu Tề Thuỷ Tâm dùng bông hoa Côn Bằng này, cô ấy không thể phục hồi vết thương, thậm chí có thể đe dọa đến tính mạng".
"Anh nói nhảm nhí gì vậy hả? Nói láo! Khốn kiếp!", Tề Dương tức giận, lập tức chỉ vào Lâm Chính chửi bới.
"Chàng trai trẻ! Ý cậu là gì? Dược tính của thần hoa Côn Bằng đã được chính sơn chủ của chúng tôi công nhận! Có phải cậu đang phủ nhận y thuật của sơn chủ chúng tôi? Ý cậu là y thuật của sơn chủ chúng tôi không tốt bằng cậu?" ông Hai nhà họ Tề cũng trầm giọng nói.
"Quá kiêu ngạo!"
"Thằng nhóc miệng còn hôi sữa này từ đâu tới vậy? Sao hắn dám đứng ở đây nói ra những lời báng bổ này!"
"Đúng là chán sống rồi! Muốn chết hả?"
Những tiếng gầm giận dữ vang lên, tất cả các cao thủ núi Tề Phượng xung quanh đều tập trung lại, nhìn chằm chằm vào Lâm Chính một cách hung dữ.
Mọi người đều vô cùng kích động, muốn dạy cho Lâm Chính một bài học.
Ngay cả Tề Thuỷ Tâm, người đang nhìn chằm chằm vào thần hoa Côn Bằng, cũng không khỏi ngẩng đầu nhìn anh với đôi mắt đầy nghi ngờ.
"Chú Hai! Người bạn này của cháu ở bên ngoài tới, y thuật tuyệt đối không bằng các thần y của chúng ta. Đây nhất định là hiểu lầm, xin thứ lỗi cho anh ấy! Cháu sẽ đưa anh ấy rời khỏi đây", Ái Nhiễm tiến lên một bước, lập tức nói.
"Đưa cậu ta đi? Ái Nhiễm, không phải chú không muốn giữ thể diện cho nhà họ Dục, nhưng tên khốn này sỉ nhục núi Tề Phượng! Sỉ nhục sơn chủ núi Tề Phượng! Nếu như cứ để cậu ta rời đi, sau này mọi chuyện đồn ra ngoài, thể diện của núi Tề Phượng sẽ mất hết. Hơn nữa, danh tiếng của sơn chủ cũng sẽ bị hủy hoại! Thế này đi, chú cũng sẽ không làm khó cậu ta, bảo cậu ta dập đầu xin lỗi! Sau đó cậu ta có thể đi ngay lập tức, chú sẽ không tính toán nữa, thế nào?" ông Hai lạnh lùng nói.
"Cái này. . . chú Hai, cháu sợ là không được".
Ái Nhiễm ngập ngừng.
Tuy rằng chưa quen biết Lâm Chính lâu, nhưng cô cũng hiểu đôi điều về tính cách của anh.
Muốn người này quỳ lạy xin lỗi sao? Nó phải khó hơn leo lên trời.
"Cháu nói gì?"
Ông Hai nhà họ Tề rất tức giận.
Nhưng vào lúc này, Tề Thủy Tâm bên kia đột nhiên nói: "Chú Hai, bỏ đi, hãy thả họ đi!"
"Thủy Tâm, cháu. . ."
"Chú Hai, nếu đây là bạn của chị Ái Nhiễm, vậy thì anh ấy cũng là bạn của núi Tề Phượng. Người khác lần đầu tiên đến vực Diệt Vong, cái gì cũng xa lạ, khó tránh khỏi sẽ có lúc phán đoán sai. Tại sao phải tính toán chuyện này? Nếu vậy, chẳng phải cho thấy người Tề Phượng chúng ta là những người hẹp hòi sao? Hãy để anh ấy đi!" Tề Thuỷ Tâm mỉm cười nói.
Những lời này nói ra cũng là cho Lâm Chính một đường lui.
Ông Hai nhà họ Tề nhíu mày, do dự một hồi, cuối cùng gật đầu ậm ừ: "Bỏ đi, chú nói không lại con!"
Nói xong ông ta quay đầu nhìn chằm chằm Lâm Chính nói: "Thằng nhóc! Nếu không phải hai cô gái này vì cậu mà đứng ra can thiệp thì hôm nay cậu đã không có kết cục tốt đẹp rồi. Sau này chú ý cái miệng của cậu đi, cút ra ngoài ngay lập tức!"
Lâm Chính nhíu mày, còn muốn nói gì đó, nhưng lại bị Ái Nhiễm âm thầm kéo tay ra hiệu. Sau đó, Ái Nhiễm tiến lên nói: "Cám ơn chú Hai".
Ông Hai nhà họ Tề không nói lời nào.
"Thuỷ Tâm, lần này chị nợ em một mối ân tình!"
Ái Nhiễm nói với Tề Thuỷ Tâm.
Tề Thuỷ Tâm mỉm cười: "Chị Ái Nhiễm, chị khách sáo quá rồi đấy".
"Được rồi, chúng ta không nói nhiều nữa, xin từ biệt tại đây".
Ái Nhiễm gật đầu, âm thầm kéo Lâm Chính rời đi.
Tề Thuỷ Tâm nhìn hai người họ rời đi. Sau khi họ rời đi, cô rơi vào trầm tư, ánh mắt lại dán chặt vào bông hoa trước mặt.
"Thuỷ Tâm, cháu nhìn chằm chằm vào bông hoa thần này làm gì? Còn khoảng mười phút để bông hoa thần này nở rộ. Đến lúc đó, cháu sẽ có thể hồi phục. Cháu nên vui mới phải, sao thần sắc lại u ám thế này?" ông Hai bước tới nói.
"Chẳng lẽ lời nói của tên khốn kiêu ngạo kia khiến em không vui sao? Hừ, em gái, nếu không phải em ra mặt thì anh đã giải quyết hắn ngay từ đầu rồi. Nếu trong lòng em khó chịu, giờ anh cũng có thể dẫn người đuổi theo hắn, đánh cho hắn tàn phế rồi tính tiếp", Tề Dương tức giận nói.
"Được rồi anh à, không liên quan đến người đó. Em chỉ cảm thấy thần hoa Côn Bằng này có gì đó không đúng lắm", Tề Thủy Tâm lắc đầu nói.
"Có chuyện gì sao? Có gì không đúng chứ?"
Mọi người xung quanh bối rối hỏi.
"Em không thể nói rõ, nhưng em luôn cảm thấy thần hoa Côn Bằng này có vấn đề!" Tề Thủy Tâm nhỏ giọng nói.
"Có vấn đề?"
Mọi người đưa mắt nhìn nhau, ai cũng bối rối.
"Em gái, có vấn đề gì được chứ? Chúng ta đã nghiên cứu tất cả thân, rễ, cánh hoa, chồi non, thậm chí cả mùi thơm của hoa thần Côn Bằng, cũng như thổ nhưỡng nơi nó mọc lên. Dược tính của nó đã được xác nhận là thanh nhiệt giải độc, chẳng lẽ là sai?" Tề Dương cười nói.
Tề Thủy Tâm không nói lời nào.
Tề Dương như muốn nói thêm điều gì đó.
Đột nhiên...
Một chùm ánh sáng bảy màu đột nhiên nở ra từ bông hoa thần.
Mọi người đều sững sờ và vội vàng nhìn về phía đó.
Thì ra là thần hoa Côn Bằng đã nở!
Nhưng chuyện gì đang xảy ra vậy?
Rõ ràng phải còn năm phút nữa mới tới lúc nó nở rộ!